Chợ Pha Long

cho-pha-long

Chợ Pha Long thuộc địa phận xã vùng biên Pha Long, huyện Mường Khương, tỉnh Lào Cai.

Đặc điểm: Du khách đến đây vừa có dịp được mua bán và trao đổi hàng hóa vừa có dịp được gặp gỡ, giao lưu với đồng bào các dân tộc ở đây.

cho-pha-long

chợ pha long

Theo tiếng Mông, Pha Long có nghĩa là Hóa Lùng, rồng to hay chợ to. Đây là trung tâm mua bán của bà con các xã Pha Long, Dìn Chin, Tả Ngải Chồ, Tả Gia Khâu của huyện Mường Khương vào các ngày thứ bảy hàng tuần.

Khi vào phiên chợ, ngay từ sáng sớm, trên khắp mọi nẻo đường đã thấy người người từ các thôn, bản nối tiếp nhau về chợ. Họ đi thành từng đoàn, từng nhóm, từng cặp và có khi là từng người một. Người thì gùi hàng, người thì dùng ngựa để thồ hàng, người thì xuống chợ bằng xe máy…Váy áo xúng xính, những chiếc ô xoè ra như nấm trên đầu các thiếu nữ với những màu sắc sặc sỡ, tạo nên bức tranh đầy sinh động, quyến rũ và thơ mộng.

Chợ Pha Long như đẹp hơn bởi người và hàng hóa. Mọi người mua bán hàng hóa ngay tại các lều, trại và cả ở hai bên đường. Người đông chen nhau đến chóng mặt: chen nhau mà thấy vui, mà mua bán, bắt chuyện, làm quen… Có đủ các dân tộc tụ họp về đây như: người Mông, Lô Lô, Tày, Nùng, Giáy…

Những chú ngựa thồ hàng xuống chợ được buộc vào thành bãi có tới cả gần trăm con. Trâu, bò, lợn, gà đều được đưa xuống chợ bán. Ngô, lúa, gạo, đậu tương cùng các mặt hàng khác thì nhiều vô kể. Nổi tiếng nhất là gạo Séng Cù: vừa thơm vừa ngon và hai sản vật không thể thiếu trong phiên chợ của người Mường Khương đó là ớt và mía xương gà.

Náo nhiệt, ồn ào và bắt mắt nhất là nơi bán hàng thổ cẩm. Xuống chợ, ai cũng muốn chọn cho mình những bộ váy áo đẹp nhất, vì thế chị em chọn lựa, ướm thử rất kỹ càng. Bên hàng ăn, người ta dễ bị choáng ngợp bởi hương vị quyến rũ của một số loại ẩm thực như: chảo thắng cố từ thịt trâu, thịt ngựa, thịt bò… của người Mông, hơi men cay nồng của thứ rượu đặc sắc: rượu Cốc Ngù của người Pa Dí, được vắt ra từ những hạt ngô của miền biên ải… Tuy nhiên, có lẽ tĩnh lặng nhất vẫn là dãy hàng thịt, tất cả đều là thịt lợn đen – loại lợn ngon nổi tiếng ở Mường Khương.

Phiên chợ Pha Long còn nổi tiếng với lễ hội Gầu Tào mỗi khi Tết đến, xuân về. Lễ hội Gầu Tào (hay còn gọi là Sải Sán), có nghĩa là hội leo núi, bắt đầu từ ngày mồng 3 đến mồng 6 âm lịch. Đồng bào dân tộc ở các vùng xung quanh, ở Bắc Hà, ở Sa Pa, thậm chí từ Mù Căng Chải của Yên Bái và cả bên Trung Quốc cũng đổ về Pha Long. Bắt đầu lễ hội, có một thầy cúng làm những thủ tục cúng lễ xung quanh hai cây tre được treo rượu, thịt; sau đó, ở vòng trong là các cụ già hát những bài ca ngợi tổ tiên, ông bà cha mẹ, kể những câu chuyện cổ tích; ở bên ngoài là thanh niên nam nữ hát đối với nhau, múa khèn, múa gậy tiền… Lễ hội còn sôi động bởi những trò chơi như: đua ngựa, chọi chim, chơi cù, đánh cầu… Đến chập tối, mọi người lại ngồi quây quần bên bếp lửa và ca hát suốt đêm.

Màu sắc sặc sỡ, đa dạng của trang phục các dân tộc hòa với màu xanh của núi rừng Tây Bắc cũng gây một ấn tượng đặc biệt với những ai đã từng một lần đến với chợ Pha Long. Xuống chợ gần như là một tập tục, thói quen và đã trở thành nét đẹp trong sinh hoạt của đồng bào dân tộc vùng cao.

Chợ Mường Hum

cho-muong-hum

Vị trí Chợ Mường Hùm : Thuộc huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai, cách thành phố Lào Cai khoảng 44km.

Đặc điểm: Du khách lên tỉnh biên giới cực Bắc Lào Cai mà bỏ qua chợ phiên Mường Hum thì thật là tiếc. Như các chợ phiên khác ở đây, chợ Mường Hum họp vào chủ nhật hàng tuần, là ngày nhộn nhịp nhất của vùng núi cao Bát Xát.

cho-muong-hum

chợ mường hum

Chợ Mường Hum nằm dưới thung lũng nhỏ, kề bên là suối nước trong vắt, xung quanh là những dãy núi cao ngất trùng mây. Cái chợ phiên cuối tuần ven suối Mường Hum này là nơi gặp gỡ, giao lưu, mua bán và vui chơi của bà con các dân tộc Hà Nhì, H’Mông, Hoa, Giáy, Dao Ðỏ, Dao Tuyển, Hán…

Ngày thường, ai đến đây cũng thích ngắm cảnh Mường Hum sơn thuỷ hữu tình, còn vào ngày chợ phiên cảnh bắt mắt du khách du lịch nhất là đoạn suối ven chợ. Bên bờ suối, bầy ngựa đợi chủ vào chợ tập trung bên suối với đủ sắc lông, thỉnh thoảng chúng cất tiếng hí vang khiến bức tranh sơn cước càng thêm sinh động, rất hiếm thấy ở nơi khác. Những chiếc cầu treo hay cầu đá bắc qua suối lúc nào cũng có người dắt ngựa qua lại…

Bên trong chợ ồn ào, tấp nập và khách không khỏi trầm trồ trước những bộ y phục “loá mắt” của các cô thiếu nữ dân tộc. Những cô gái, chàng trai ở bản làng đi chợ đâu chỉ để mua bán mà còn đi để tìm hiểu, để vui chơi, tìm bạn tình, vì thế ai cũng làm đẹp chẳng kém gì đi dự ngày hội. Các thiếu nữ H’Mông váy hoa gợi cảm, lại đội thêm mái tóc giả bằng len sợi nhuộm màu rực rỡ trông giống như một bông hoa biết đi, lung linh khoe sắc. Ðẹp không kém là bộ trang phục Dao đỏ: các thiếu nữ mặc áo quần màu chàm đen điểm xuyết hoa văn trên ngực tựa như những cánh bướm và đội chiếc khăn đỏ rực được kết thêm rất nhiều món trang sức bằng bạc, lúc nào cũng lấp lánh. Cả các em bé dân tộc Dao, dù còn được địu trên lưng mẹ nhưng cũng được mẹ chăm chút áo quần, khăn mũ và các em được mọi người thích ngắm nhất…

Chợ Cán Cấu

cho-can-cau

Chợ Cán Cấu cách Bắc Hà chừng 18km. Hỏi Cán Cấu là gì thì không ai biết. Bác tài lại pha trò : “Vừa cắn vừa cấu”. Trời tờ mờ sáng, người dân tộc từ các buôn làng đã lũ lượt kéo nhau về chợ. Đi bộ hoặc thồ bằng ngựa, họ mang theo các đặc sản, phần lớn là các hàng dệt, may mặc, nông sản, gia súc. Tám giờ sáng chúng tôi đến thì chợ đã đông.

cho-can-cau

chợ cán cấu

Chợ họp trên một ngọn đồi thoai thoải cạnh đường xe. Lán trại sơ sài mang tính hoang dã núi rừng. Chợ Cán Cấu trước kia gần trong thị trấn Bắc Hà, nhưng cứ mỗi lần nhà nước  xây cất chợ thành khang trang thì bà con lại chuyển đi nơi khác. Họ muốn họp chợ ngoài trời, giữa thiên nhiên núi rừng hơn là trong các đình chợ được xây cất theo kiểu miền xuôi. Cũng dễ hiểu, do tập tục từ bao đời nay, họ sống cuộc đời du mục tự do, chợ phiên là nơi họ có thể mang bán hay mua đủ các thứ mà không cần phải xếp loại hay theo khuôn mẫu nào. Những mặt hàng kềnh càng như ngựa lưà heo gà mà đưa  vào một vị trí cố định nào đó thì quả là bất tiện. Người đi chợ muốn tùy nghi bày biện hàng hoá của mình.

Chợ Cán Cấu mỗi tuần họp vào ngày thứ bảy. Một bãi chợ hoàn toàn của người dân tộc, Mông Đen, Mông Đỏ, Mông Hoa, Giao, Tầy... Chợ không phân chia khu vực, tuy nhiên hàng hóa cũng tập trung theo từng khoảnh riêng. Hàng ăn xếp theo một dãy, vải vóc một khu. Lừa ngựa heo gà bán ngay trên đường, hoặc rải rác đó đây ở những khoảnh đất trống trãi. Nhìn xuống bãi chợ, khói bếp  tỏa lên giữa những lều tranh lụp xụp, chợ lúc nhúc người, áo màu xanh đỏ, bên kia xa là núi đồi phủ sương lam, lác đác vài ba nhà sàn. Cảnh thật thanh bình  hoang sơ.

Du khách từ Hà Nội lên, Sapa xuống hay Điện Biên qua, đều nghỉ lại Bắc Hà một đêm,  hôm sau dự phiên chợ.

Đi chợ, đa số người H’Mong. Các họ tộc H’Mong phân biệt bằng màu sắc khăn quấn đầu. Người Kinh hay đùa bảo rằng H’Mong là  “hơ mông”, vì mông bị ướt. Từ đó có một số H’Mong chỉ muốn gọi mình là Mông chứ không “hơ mông”.

Người H’Mong, một số ít lớn tuổi nói tiếng Việt không được rõ, đám trẻ nói rành hơn nhưng vẫn giữ tiếng mẹ đẻ. Đôi lúc hỏi người già một vài điều, phải nhờ mấy thanh niên thông dịch. Tôi lần xuống khu vực chợ để tìm đôi nét đặc biệt. Hình ảnh lạ mắt vẫn là lối cùi con sau lưng, hoặc những chân dung có khăn quấn đầu.  Một anh Tây râu quai nón cứ rà rà theo tôi. Qua góc đồi bên kia có khoảng trống, nhờ một chị H’Mong có con nhỏ, ngồi xuống một tảng đá, tôi đang sửa soạn máy thì đã nghe anh Tây bấm lách tách sau lưng. Nhờ mỗi người mẫu chụp xong tôi trả tiền,  anh râu quai nón thì hoàn toàn miễn phí. Cho đến lúc tôi trở lại xe, anh ta cũng lên một xe thồ đi luôn. Người Âu Mỹ nói chung là Tây, họ đi du lịch rất gọn nhẹ. Vì lên vùng cao, phải len lỏi vào bản làng, thôn xóm nên họ dùng xe thồ cá nhân hoặc đôi ba người đi một xe Jeep. Đất nước họ ngập tràn ánh sáng văn minh, cái gì cũng máy móc, đời sống tổ chức theo những khuôn mẫu cứng ngắc, nay đến một nơi mọi thứ đều hoang sơ dung dị đầy màu sắc thiên nhiên lạ lùng, họ tỏ ra thích thú vô cùng.

Rời chợ Cán Cấu chúng tôi quay lại ngã ba Yên Bái để đi Lào Cai. Về đến Lào Cai vừa đúng bữa trưa. Trời nắng to nhưng không gắt, khí hậu miền sơn cước bao giờ cũng dễ chịu.

Chợ Cốc Ly

cho-coc-ly

 Chợ Cốc Ly ngay bên cây cầu treo bắc qua dòng sông Chảy là chợ Cốc Ly. Chợ không lớn nhưng lại rất quan trọng đối với đồng bào dân tộc ở phía tây huyện Bắc Hà (Lào Cai). Mỗi tuần họp một lần vào thứ ba, Cốc Ly là nơi họp mặt, trao đổi hàng hóa của người Mông hoa, người Dao khuyển (còn gọi là Dao đen) và người Nùng.

Cũng giống như các phiên chợ vùng cao khác, ở Cốc Ly người ta bán đủ thứ, từ sản vật địa phương cho đến đồ dùng được mang từ dưới xuôi lên hay từ Trung Quốc về. Người dân đi chợ không chỉ để mua sắm mà còn để chơi, ăn uống gặp gỡ giao lưu và tìm bạn. Ở đây có từng khu riêng biệt; như khu bán trâu, bán ngựa, khu bán hoa quả, đồ sinh hoạt và ăn uống.

Du khách du lịch sẽ được tận mắt ngắm nhìn trang phục của các dân tộc và nghe tiếng nói của họ. Các cô gái Mông súng sính trong bộ váy áo sặc sỡ, e lệ với chiếc ô che ngang trên đầu. Họ thường tập trung ở đầu cầu để khoe váy áo và quan trọng hơn là để tìm bạn. Đây cũng là nét khác biệt của chợ Cốc Ly so với nhiều phiên chợ khác của đồng bào dân tộc ít người.

Sau khi thăm chợ, du khách có thể lên thuyền (phải đặt trước) xuôi dòng sông Chảy. Dòng sông rất đẹp và nên thơ với nhiều đoạn thắt lại bởi hai dãy núi thẳng đứng và những đoạn lại mở rộng ra với tầm nhìn xa tít.

cho-coc-ly

chợ cốc ly

 Hai bên bờ là những bãi cát đẹp, những làng bản của người Tày, người Mông hoa, nhiều thác nước trắng xóa trông xa như những dải lụa trắng phất phơ trong gió. Thuyền sẽ đỗ lại hang Tiên cho bạn khám phá vẻ đẹp kỳ thú của những măng nhũ đá được tích tụ hàng triệu năm. Chuyến du thuyền kết thúc tại cầu Bảo Nhai. Xe sẽ đợi bạn ở đó để về Lào Cai, Sapa hay Bắc Hà. Đây là tuyến du lịch rất hấp dẫn và bổ ích còn ít người biết đến. Nó rất thích hợp với những du khách thích tìm hiểu văn hóa và yêu thiên nhi

Bãi đá cổ Sapa

bai-da-co-sa-pa

Bãi đá khắc cổ Sapa trải ra trên địa phận của ba xã Tả Van, Hầu Thào và Sử Pan, nằm trong thung lũng Mường Hoa với diện tích khoảng 8 km­2. Nằm ngay bên đường đi quanh co dốc núi, bãi đá khắc cổ gồm 159 tảng đá lớn nhỏ nằm lẫn trong cây lá, nằm sát ngay bên đường hay giữa ruộng lúa nước… thoạt tiên chẳng có ấn tượng gì. Nhưng xuống xe, bước chân theo hướng dẫn viên du lịch để nghe giới thiệu và tận mắt chứng kiến, xem xét các tảng đá, du khách mới thấy ngỡ ngàng trước kỳ công nhân tạo đã bao đời mà chưa có lời giải đáp nào thỏa đáng

bai-da-co-sa-pa

bãi đá cổ sapa

Tuy SaPa không phải là nơi duy nhất phát hiện ra các tảng đá khắc vì trên thế giới cũng có hàng chục điểm tương tự như vậy nhưng đối với Việt Nam, đây vẫn là một điều kỳ diệu, chứng tỏ con người từ xa xưa đã bám trụ vững vàng trên mặt đất, chế ngự thiên nhiên để tồn tại và phát triển. Nếu chỉ xét về mật độ tập trung các tảng đá thì bãi đá khắc Tả Van xứng đáng xếp hàng đầu. 159 tảng đá dãi dầu mưa nắng vẫn trơ trơ, còn rõ nét khắc hình họa, nét chữ viết ở dạng sơ khai và tiến tới hoàn chỉnh, được ví như 159 tấm bia đá cổ xưa nhất Việt Nam. Nhìn kỹ vào các tấm bia, ta có thể nhận ra các hình vẽ như hình vuông, hình chữ nhật, các nét vạch đơn, vạch đôi, những đường song song và những đường cắt ngang, những hình người, hình chim thú, cảnh sinh hoạt… Ta có thể có những cách đoán định và lý giải đó là hình đồ bản, là ghi chép về của cải, về thời tiết, là quan niệm về đời sống cổ xưa… nghĩa là thoải mái thả hồn vào tưởng tượng.

Gần đây, các nhà nghiên cứu tập trung vào tìm hiểu các cảnh sinh hoạt được khắc trên các tảng đá. Đặc biệt, cảnh nam nữ ân ái để duy tri và phát triển nòi giống được mô tả theo mô típ khá quen thuộc, có nét gần gũi với các hình vẽ trên các di vật đồ đồng có niên đại cách đây khoảng 2500-2600 năm đã được tìm thấy ở Việt Nam. Đó chính là hình ảnh thể hiện tục thờ “sinh thực khí”, thể hiện tín ngưỡng phồn thực rất tự nhiên, thuần phác của người Việt cổ. Như vậy, có thể ước đoán tuổi của các hình khắc, nét vẽ trên đá ở SaPa là trên dưới 2500 năm. Qua đó, có thể thấy được bàn tay, trí óc người Việt khi ấy đã khá phát triển, củng cố thêm nhận định của giới khoa học cho rằng Việt Nam là một trong những cái nôi của nền văn minh nhân loại

Thú vị là thế mà bãi đá khắc cổ SaPa mới chỉ được phát hiện ra từ năm 1923 do công của nhà Đông dương học nổi tiếng người Pháp gốc Nga tên là Vichto Gôlubép (Victor Goloubev). Sau đó, nhiều nhà nghiên cứu phương Tây đã đến đây tìm hiểu và giới thiệu rộng rãi trên các phương tiện truyền thông. Với khách du lịch nước ngoài, nhất là người Pháp, một khi đã đến Sa Pa, họ thường dành thời gian hàng giờ, hàng buổi lưu lại đây để nhìn ngắm, so sánh với các di tích đá khắc ở Sereda Capivara (Braxin), ở Boyne (Ailen). Matopo (Dimbabuê) hay ở một số điểm trên sa mạc Sahara mênh mông biển cát. Đối với người Việt Nam, thăm bãi đã khắc cổ Sapa để có thêm điều kiện so sánh với các hình khắc trên đá, trên sừng thú hay trên di vật bằng kim loại đã từng được

Phiên chợ vùng cao

phien-cho-vung-cao

Mất 20 phút chạy xe từ thị trấn Mường Khương, tôi đến Lùng Khấu Nhin đúng 10 rưỡi sáng nhưng ơn trời là chợ vẫn đông vui nhộn nhịp. Chợ Lùng Khấu Nhin họp phiên vào sáng thứ 5 hàng tuần, và là một trong số những phiên chợ cổ có tiếng của tỉnh Lào Cai và cả của một vùng Tây Bắc rộng lớn.Cũng như các phiên chợ vùng cao khác, Lùng Khấu Nhin tràn ngập những màu sắc rực rỡ của váy áo, của chăn đệm, của bắp cải xanh mướt, quýt vàng ruộm.

phien-cho-vung-cao

phiên chợ vùng cao

Ngay từ đỉnh dốc khi còn cách chợ 1 quãng, sắc tươi tắn đấy đã hiển hiện, và càng nổi bật hơn giữa núi rừng trơ trọi và bầu trời ảm đạm. Xung quanh con đường chính chạy dọc qua chợ, người ta bày bán rau quả, củ, nồi xoong, vật dụng cá nhân. Từ đường chính rẽ vào chợ là nơi bán váy vóc, thổ cẩm, len, chăn màn rất thu hút khách du lịch…

Những mảnh vải hoa sặc sỡ, những chiếc váy thổ cẩm đầy hoạ tiết xoè gọn gàng trên những chiếc dây treo. Cạnh đó, hai dãy hàng quán bán thắng cố, chè, đồ ăn.. được giăng bởi các tấm bạt xanh, nghi ngút khói bốc và túm tụm cánh đàn ông áo đen tảfủ ngồi chè chén say sưa. Song song với hai dãy quán này là khu nhà xây khoảng 50m2, phía trên khắc dòng chữ “CHỢ LÙNG KHẤU NHIN”, bên trong cũng bày bán quần áo váy vóc, nhưng đậm chất quần áo như chúng ta hay mặc bây giờ. Phía cuối khu nhà này mới là gian hàng thổ cẩm.

Người mua bán ở đây từ khắp các dân tộc H’Mong, Nùng, Mán, Kinh … nhưng số người dân tộc biết nói tiếng phổ thông thành thạo không nhiều.

Chúng mình cùng dạo chợ xem có mua được gì không nào. Những chú lợn được buộc dây như chiến mã… mỗi khi muốn đi đâu, bà chủ chỉ cần giật dây, là hai chú phi như bay, bà chủ chỉ việc lật đật chạy theo. “Lợn ỉ bao tiền hả bác?”

Đứa thì thập thò sau lưng mẹ, đứa lại ngủ gà ngủ vịt, đứa thì gặm mía, ăn bánh, đứa thì chỉ có mỗi nhiệm vụ là nhìn một cách ngạc nhiên tất cả những người xung quanh, rồi lại giấu tịt mặt vào lưng mẹ… Và trẻ con, cứ ngoan lành mà theo mẹ, không khóc quấy bao giờ.

Đi bản ở Sapa

di-ban-o-sapa

Con thác đẹp nhất Sapa.Với con đường cái lớn đang được mở, các tour trekking (đi bộ đường mòn) dọc các bản ở Sapa cũng trở nên dễ dàng và kém mạo hiểm hơn.Vì thế khi nghe có tour trekking 30 km (mỗi ngày đi bộ khoảng 5 giờ), đi từ thị trấn Sapa qua bản Séo ( một trong những bản hoang sơ nhất huyện) về bản Hồ rồi trở lại thị trấn Sapa cộng thêm lời giới thiệu “Các anh sẽ đi qua con thác đẹp nhất Sapa”, chúng tôi quyết định đi ngay mà phớt lờ lời cảnh báo của hướng dẫn viên ” Đi Fansipan còn đỡ mệt hơn tour này”.

di-ban-o-sapa

đi bản ở sapa

Khởi hành cùng “dancing jeep”Chiếc jeep lướt trơn tru trên con đường trải nhựa chưa đầy 15 phút đã đụng phải công trình làm đường ngổn ngang. Cơn mưa lớn từ mấy ngày trước đã biến nhiều khúc đường trở nên lầy lội, thậm chí bị sạt lở nặng. “Hôm trước đưa khách Đài Loan đi đoạn đường này, họ thích lắm, còn gọi là dancing jeep nữa chứ”, anh hướng dẫn viên (HDV) dẫn đoàn khách đi cùng xe cho biết.Chiếc jeep dừng tại bản Tả Van và hai đoàn khách bắt đầu tách nhau đi bộ.”Đi đâu thế?”, HDV đoàn kia hỏi. “Vào Séo ngủ rồi qua bản Hồ”, anh HDV của chúng tôi tên Thắng trả lời. Vừa dứt lời thì HDV đoàn kia hơi sửng sốt: “Thường thì HDV chỉ dẫn khách đi nửa đường vào Séo rồi vào bản Hồ ngủ tối, chứ ít ai vào thẳng Séo. Đường vào thẳng Séo HDV cũng ngán”. Chúng tôi hơi ngạc nhiên và có phần vui thích khi đi một tour mà dân nhà nghề cũng ngại.Con đường treTừ Tả Van chúng tôi men theo những đường dốc nhẹ bọc quanh ruộng bậc thang, lên tới một đỉnh đồi rồi qua một con thác. Dù khá mệt nhưng chúng tôi ít khi dừng chân nghỉ dọc đường và thầm nghĩ chuyến trekking này cũng khá nhẹ nhàng.Qua khỏi con thác, đi thêm vài cây số dốc thoai thoải nữa, những ruộng bậc thang dần biến mất nhường chỗ cho các rừng trúc, tre, vầu, mai….. dày đặc, chỉ để lọt vài hoa nắng xuống con đường mòn. Những cây trúc ở đây tuy có thân rất mảnh nhưng lại mọc rất cao, có khi đến gần 10 mét.

ả thật từ bờ suối đi một đoạn tương đối bằng phẳng được vài. trăm mét, chúng tôi bắt đầu gặp toàn những dốc trên dưới 45 độ. May thay, những đoạn đường này đều được rừng bao phủ nên chúng tôi không cảm thấy kiệt sức.Trên đường lên bản Séo, chúng tôi còn gặp phải những đoạn sạt lở lớn mà đồng bào dân tộc ít người vẫn chưa kịp sửa chữa. Sáng sớm hôm sau, lúc chúng tôi chuẩn bị rời bản Séo đã thấy đồng bào Dao ở đây hăng hái vác cuốc đi sửa đường.Khoảng 2 giờ trưa hôm sau , trên đường từ bản Hồ leo dốc về nơi chiếc jeep đang chờ, cũng những con dốc như đường lên bản Séo nhưng chúng tôi hoàn toàn bị vắt kiệt sức vì đường toàn ruộng bậc thang không gì che chắn chúng tôi khỏi cái nắng chói chang của mùa hè Tây Bắc. Sau khoảng một giờ đi bộ mệt nhoài, cuối cùng chúng tôi cũng đến được nơi xe jeep đang chờ.Vậy mà Thắng cho biết anh đã từng hướng dẫn cho 2 khách Đan Mạch và 2 vị này đã chạy một mạch hết đoạn đường dốc này trong vòng chưa đầy nửa tiếng cũng dưới trời nắng này.Thư giãn bên suốiKhoảng 3 giờ chiều ngày đầu tiên, chúng tôi đến bản Séo và ngâm mình trong dòng suối mát lạnh bên dưới con thác đẹp nhất Sapa.

Thắng chỉ vào ngôi trường tiểu học trên đây và cho biết để xây dựng được ngôi trường này, người ta đã phải vác vật liệu đi dọc các con dốc đứng mà chúng tôi đã kinh qua. Thắng cho biết chỉ mới có chưa đầy 10 đoàn khách nước ngoài và chỉ một vài khách Việt Nam đặt chân đến bản này.Xuống đến bản Hồ, chúng tôi lại có dịp tắm suối lần nữa. Lần này dòng nước không chảy xiết như trên bản Séo mà chúng tôi có thể bơi lội trong dòng nước mát lạnh.Một Sapa mớiTrên đường đi, Thắng có chỉ cho chúng tôi xem một khu khách sạn du lịch khá lớn nằm trên đỉnh đồi phía xa, sẽ đưa vào khai thác khi con đường cái làm xong. Với con đường mới và những khách sạn mới, các bản làng sẽ không còn quá xa xôi với khách phương xa. Nhưng cùng với nó những con đường “dốc lên khúc khủyu dốc thăm thẳm” mà Quang Dũng đã từng mô tả cũng sẽ ít phổ biến hơn. Lớp hậu sinh ngày sau cũng khó có dịp hiểu hết những cuộc hành quân của cha anh ngày xưa.

1 2 3