Đi bản ở Sapa

di-ban-o-sapa

Con thác đẹp nhất Sapa.Với con đường cái lớn đang được mở, các tour trekking (đi bộ đường mòn) dọc các bản ở Sapa cũng trở nên dễ dàng và kém mạo hiểm hơn.Vì thế khi nghe có tour trekking 30 km (mỗi ngày đi bộ khoảng 5 giờ), đi từ thị trấn Sapa qua bản Séo ( một trong những bản hoang sơ nhất huyện) về bản Hồ rồi trở lại thị trấn Sapa cộng thêm lời giới thiệu “Các anh sẽ đi qua con thác đẹp nhất Sapa”, chúng tôi quyết định đi ngay mà phớt lờ lời cảnh báo của hướng dẫn viên ” Đi Fansipan còn đỡ mệt hơn tour này”.

di-ban-o-sapa

đi bản ở sapa

Khởi hành cùng “dancing jeep”Chiếc jeep lướt trơn tru trên con đường trải nhựa chưa đầy 15 phút đã đụng phải công trình làm đường ngổn ngang. Cơn mưa lớn từ mấy ngày trước đã biến nhiều khúc đường trở nên lầy lội, thậm chí bị sạt lở nặng. “Hôm trước đưa khách Đài Loan đi đoạn đường này, họ thích lắm, còn gọi là dancing jeep nữa chứ”, anh hướng dẫn viên (HDV) dẫn đoàn khách đi cùng xe cho biết.Chiếc jeep dừng tại bản Tả Van và hai đoàn khách bắt đầu tách nhau đi bộ.”Đi đâu thế?”, HDV đoàn kia hỏi. “Vào Séo ngủ rồi qua bản Hồ”, anh HDV của chúng tôi tên Thắng trả lời. Vừa dứt lời thì HDV đoàn kia hơi sửng sốt: “Thường thì HDV chỉ dẫn khách đi nửa đường vào Séo rồi vào bản Hồ ngủ tối, chứ ít ai vào thẳng Séo. Đường vào thẳng Séo HDV cũng ngán”. Chúng tôi hơi ngạc nhiên và có phần vui thích khi đi một tour mà dân nhà nghề cũng ngại.Con đường treTừ Tả Van chúng tôi men theo những đường dốc nhẹ bọc quanh ruộng bậc thang, lên tới một đỉnh đồi rồi qua một con thác. Dù khá mệt nhưng chúng tôi ít khi dừng chân nghỉ dọc đường và thầm nghĩ chuyến trekking này cũng khá nhẹ nhàng.Qua khỏi con thác, đi thêm vài cây số dốc thoai thoải nữa, những ruộng bậc thang dần biến mất nhường chỗ cho các rừng trúc, tre, vầu, mai….. dày đặc, chỉ để lọt vài hoa nắng xuống con đường mòn. Những cây trúc ở đây tuy có thân rất mảnh nhưng lại mọc rất cao, có khi đến gần 10 mét.

ả thật từ bờ suối đi một đoạn tương đối bằng phẳng được vài. trăm mét, chúng tôi bắt đầu gặp toàn những dốc trên dưới 45 độ. May thay, những đoạn đường này đều được rừng bao phủ nên chúng tôi không cảm thấy kiệt sức.Trên đường lên bản Séo, chúng tôi còn gặp phải những đoạn sạt lở lớn mà đồng bào dân tộc ít người vẫn chưa kịp sửa chữa. Sáng sớm hôm sau, lúc chúng tôi chuẩn bị rời bản Séo đã thấy đồng bào Dao ở đây hăng hái vác cuốc đi sửa đường.Khoảng 2 giờ trưa hôm sau , trên đường từ bản Hồ leo dốc về nơi chiếc jeep đang chờ, cũng những con dốc như đường lên bản Séo nhưng chúng tôi hoàn toàn bị vắt kiệt sức vì đường toàn ruộng bậc thang không gì che chắn chúng tôi khỏi cái nắng chói chang của mùa hè Tây Bắc. Sau khoảng một giờ đi bộ mệt nhoài, cuối cùng chúng tôi cũng đến được nơi xe jeep đang chờ.Vậy mà Thắng cho biết anh đã từng hướng dẫn cho 2 khách Đan Mạch và 2 vị này đã chạy một mạch hết đoạn đường dốc này trong vòng chưa đầy nửa tiếng cũng dưới trời nắng này.Thư giãn bên suốiKhoảng 3 giờ chiều ngày đầu tiên, chúng tôi đến bản Séo và ngâm mình trong dòng suối mát lạnh bên dưới con thác đẹp nhất Sapa.

Thắng chỉ vào ngôi trường tiểu học trên đây và cho biết để xây dựng được ngôi trường này, người ta đã phải vác vật liệu đi dọc các con dốc đứng mà chúng tôi đã kinh qua. Thắng cho biết chỉ mới có chưa đầy 10 đoàn khách nước ngoài và chỉ một vài khách Việt Nam đặt chân đến bản này.Xuống đến bản Hồ, chúng tôi lại có dịp tắm suối lần nữa. Lần này dòng nước không chảy xiết như trên bản Séo mà chúng tôi có thể bơi lội trong dòng nước mát lạnh.Một Sapa mớiTrên đường đi, Thắng có chỉ cho chúng tôi xem một khu khách sạn du lịch khá lớn nằm trên đỉnh đồi phía xa, sẽ đưa vào khai thác khi con đường cái làm xong. Với con đường mới và những khách sạn mới, các bản làng sẽ không còn quá xa xôi với khách phương xa. Nhưng cùng với nó những con đường “dốc lên khúc khủyu dốc thăm thẳm” mà Quang Dũng đã từng mô tả cũng sẽ ít phổ biến hơn. Lớp hậu sinh ngày sau cũng khó có dịp hiểu hết những cuộc hành quân của cha anh ngày xưa.